Tiếng đàn guitar trong ngôi nhà thờ

Lê Anh Đức dịch và phóng tác từ tập truyện ngắn Like the Flowing River của nhà văn Paulo Coelho (Tác giả Nhà giả kim)

Bản Audio clip với giọng đọc của Phát thanh viên VOV Phạm Nguyễn Sơn Tùng

Ẩn mình giữa những chân đồi trồng nho của dãy núi Vosges, vùng Alsace, đông bắc nước Pháp, Colmar là một trong những thị trấn Trung Cổ được bảo tồn tốt nhất châu Âu. Trong thế chiến thứ 2, các khu vực lân cận bị ném bom và tàn phá, tuy nhiên Colmar vẫn được giữ nguyên vẹn. Mặc dù có lịch sử nhiều biến động với chiến tranh, hỏa hoạn, các tòa nhà ở Colmar vẫn giữ được vẻ đẹp cổ kính cho tới ngày nay. Colmar đặc trưng với những ngôi nhà nửa gỗ với sắc xanh, hồng, bạc hà và vàng hoa mai. Tất cả nằm ngay ngắn trên những con đường lát đá cuội dẫn tới con kênh hiền hòa. Đây là lần thứ hai Andy đến Colmar. Lần này, hai vợ chồng anh đến Colmar vào đúng ngày sinh của Andy.

Sau một ngày đi dọc các con phố cổ kính, Andy nói với vợ mình: “Lần trước sau khi tiễn em ra sân bay, anh đã quay lại đây phát hiện ra có một khu rừng nhỏ ở ngoại ô thị trấn. Anh đã đi bộ vài lần trong khu rừng và nó mang lại cảm giác rất nhàn nhã và thư thái. Em có muốn đi lại cùng anh lúc này không?”

Christina, vợ Andy, đồng ý và cả hai đi dạo trong khu rừng vào sớm mai. Trên con đường mòn xuyên qua cánh rừng, Christina nhìn thấy một căn nhà nhỏ nằm lẩn khuất dưới những tán cây rừng rậm rạp phía xa xa cuối con đường mòn, nàng hỏi Andy đó là gì.

“Đó là một căn mật thất”, Andy trả lời vợ một cách đầy bí hiểm. Anh với tay chỉ cho nàng thấy có một con đường mòn đi ngang qua căn nhà đó. Lần trước khi đến Colmar, anh hay đi dạo trên con đường mòn này, khi ấy căn nhà này lúc nào cũng cửa đóng then cài. Giờ đây, anh cảm thấy căn nhà trở nên quen thuộc với mình như những ngọn núi và những cánh đồng, anh có linh cảm rằng Chúa hiện hữu ở khắp mọi nơi và không nhất thiết phải đi hẳn vào bên trong một ngôi nhà chỉ để tìm Ngài.

Theo lẽ thông thường, trong suốt những chặng đi bộ dài, chúng ta thường thầm cầu nguyện, thầm lắng nghe tiếng nói của thiên nhiên xung quanh và có đôi lúc chúng ta linh cảm rằng có một thế giới vô hình luôn luôn hiển hiện và song hành cùng với thế giới của chúng ta đang sống đây.

Quay lại với chuyến bách bộ của hai vợ chồng Andy. Sau nửa giờ đi bộ và leo qua những con dốc thoai thoải trên đường mòn, căn “mật thất” hiện ra trước mắt hai người giữa những lùm cây cối rậm rạp xung quanh và lúc này trong đầu cả hai đều nảy ra những câu hỏi: Ai đã xây căn nhà gỗ này, Lý do xây và Có phải căn nhà nhỏ này được cúng dường cho một vị thánh nào hay không?

Khi bước lại gần, họ nghe thấy tiếng nhạc du dương và một giọng hát trong trẻo tràn ngập không gian xung quanh. Andy nhớ lại lần trước anh cũng đã từng qua đây nhưng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào cả. Thật lạ lùng khi có một ai đó đang chơi nhạc chỉ để thu hút khách vãng lai với những bản nhạc đồng quê từ những năm 70 như vậy ư? Nhìn thấy cánh cửa ngôi nhà mở, hai vợ chồng Andy bước vào trong. Quang cảnh bên trong khiến Andy và Christina như lạc vào một thế giới khác vậy: Một không gian ấm cúng tràn ngập ánh sáng bình minh, một bức ảnh Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội trên cây thánh giá, ba hàng ghế dài phía dưới và ở một góc nhà có một thiếu nữ khoảng 20 tuổi đang ngồi chơi guitar và hát, đôi mắt cô đang chăm chú nhìn vào hình ảnh trước mặt. Một cảm giác bồng bềnh như lạc vào chốn thiên đường tràn ngập tất cả. Cô gái trẻ dường như hiểu được những gì mà hai người khách lạ đang suy nghĩ, cô dừng chơi đàn trong ít phút và bắt đầu đọc lời cầu nguyện chúc phúc.

Lúc này Andy biết rằng mình đang trải qua một khoảnh khắc kỳ diệu khó quên trong cuộc đời. Lúc này đây, anh hoàn toàn trọn vẹn với thực tại, không có quá khứ, không có tương lai, chỉ có tiếng nhạc tràn ngập không gian trong một buổi sáng với ánh nắng chan hòa chiếu khắp phòng và lời nguyện cầu đầy bất ngờ. Andy và Christina bước đến hành lễ, một cảm giác biết ơn tràn ngập cơ thể hai người, biết ơn cuộc đời này, biết ơn khoảnh khắc này, biết ơn ánh nắng sớm mai kia và biết ơn nàng thiếu nữ.

Sau những giây phút rung động đó, cô gái trẻ ngừng chơi guitar. Hai vợ chồng Andy đứng dậy và cảm ơn cô vì tất cả, anh ngỏ lời muốn tặng cô một món quà để cảm ơn buổi sáng tốt lành hôm nay. Cô nói rằng mình đến căn nhà này hàng sáng và đây là cách mà cô cầu nguyện cho chính mình, cho những vị khách bất chợt ghé thăm chứ thực sự không muốn nhận bất kỳ món quà nào cả. Andy nài nỉ một hồi, cuối cùng cô cũng đưa cho anh địa chỉ một tu viện nơi cô đang sống ở thị trấn.

Ngày hôm sau, Andy gửi tặng cô một cuốn sách anh vừa viết và nhận được thư trả lời, trong thư cô nói, ngay sau khi hai vợ chồng về, cô cũng trở lại tu viện với niềm vui ngập tràn tâm hồn bởi vì đã có hai người khách lạ đến chia sẻ không gian và khoảnh khắc linh thiêng đó với mình và cùng chia sẻ những khoảnh khắc kỳ diệu trong cuộc đời.

Trở lại nhà sau chuyến đi, Andy tự nói với mình rằng Chúa ở khắp quanh chúng ta và trong chính những sự đơn giản nhất của cuộc đời, đó là sự đơn giản trong không gian căn nhà nhỏ, trong giọng hát trong trẻo của cô gái và trong ánh nắng ban mai chiếu đến mọi ngóc ngách của căn nhà!

Lê Anh Đức dịch và phóng tác